Cà phê và gió

Cà Phê và  Gió

Đầu môi tê không còn cảm giác
Và lưỡi khô chỉ biết lòng khát
Nên cũng chẳng rõ
Cà phê đắng hay lòng đắng
Giọt nước đen sóng sánh
Hay mắt mờ nhòa nên sóng sánh…

Một mình trước gió.
Gió đêm không lạnh lẽo thổi tóc bay
Trong tim lạnh lẽo không bóng hình
Mơ ôm người trong tay và trước gió
Mà chỉ có thể ôm gió trong tay.
Gió cũng dịu êm,
Cũng âu yếm,
Cũng lau khô những giọt nước mắt như người

Gió rốt lại vẫn là gió
Chẳng biết nói những lời yêu thương an ủi
Chẳng lấp đầy khoảng trống con tim
Ít nhất gió không làm tổn thương anh
Vậy đủ rồi chăng
Cả đời chỉ sống với gió được ư?

>> Cà phê đắng

Sưu Tầm