Đời người như ly cafe đắng

     Cafe Blog – Chúng ta có thể ví von cuộc đời này với bất cứ thứ gì mà ta nghĩ tới. Cuộc đời có thể nghiệt ngã như dòng chảy của nham thạch, thiêu rụi tất cả, cũng có thể là một đóa hoa hồng của anh chàng thương thầm nhớ trộm, cũng có thể là một ly cà phê ta ngồi nhâm nhi mỗi sáng.

    Khi bạn nói với tôi. Đời người như một ly cà phê, khiến tôi cứ miên man nghĩ mãi. Tôi từng nghe câu nói này rồi. Không hay uống cà phê, chẳng phải tín đồ của quán cà phê nào cả, chưa từng thưởng thức hết mọi hương vị cà phê có trên đời này. Nên không biết cảm nhận, một ly cà phê sẽ thế nào để chúng ta ví với cuộc đời này. Để có một ly cà phê, bắt đầu từ đâu nhỉ? Tôi chưa bao giờ vào Tây Nguyên, cũng không xem sách báo về việc người ta trồng cà phê như thế nào. Có một cô em họ, vào Đắc Lắc, về khoe tíu tít nơi này cà phê bạt ngạt. Tôi không mường tượng được, nhưng cứ nghĩ rằng, giống như ngoài Bắc mình trồng lúa, cà phê ấy như hạt lúa này, chứa đựng trong nó vị mặn của những giọt mồ hôi, những gia vị mà ta không biết gọi tên: gia vị của những nhọc nhằn, những lo toan.

     Mấy hôm trước, tự dưng buồn, đi tám chuyện với tụi bạn, cũng hí hửng gọi cà phê ra uống, cho khác mọi lần chỉ uống sinh tố hay ăn hoa quả dầm. Ai dè về nhà mất ngủ, đã thế lúc uống xong bụng sôi lên sùng sục, vì trước đó đã ăn gì đâu. Đúng là nếu không hiểu gì về cà phê, không biết cách thưởng thức nó thì bằng không hết. Đời người cũng thế phải không? Nếu ta không hiểu gì về nó, không biết cách sống thì mọi thứ cũng bằng không thôi. Chắc chỉ như ta đang tồn tại, bạn nhỉ? Cứ huyên thuyên mãi. Đời người như một ly cà phê. Hay thật. Tôi cũng lạch cạch xách con xe  đi ngồi quán cà phê nào đó, thưởng thức và ngẫm nghĩ xem hai thứ ấy giống nhau ở điểm gì.

    Gọi cà phê nâu như anh bạn ngồi bàn bên cạnh. Cho ít sữa thôi, không thì khé cổ họng mất. Anh ta đang chăm chú nhìn vào màn hình vi tính, giờ mới để ý, quán này có wifi, tôi cũng lôi điện thoại ra lướt vào facebook, mấy nhỏ bạn lại up ảnh hồi cấp 3 lên, hôm chia tay chỉ uống nước ngọt, mà đứa nào cũng chụp ảnh như đang say sưa lắm ấy. Nhí nhố thế mà đã 4 năm rồi, giờ quay trở về cái thời ấy có khi lại hay, ngày đó có bao giờ tôi nghĩ nhiều như bây giờ, sẽ chẳng mất công ngồi ngẫm xem tại sao đời người lại giống ly cà phê như bây giờ đâu.

    Những giọt cà phê tí tách chảy, để ý mới thấy, bàn nào cũng có những tách cà phê đang tí tách chảy. Người uống ngồi lặng lẽ suy tư, hoặc chăm chú nhìn vào màn hình như anh bạn bàn bên cạnh. Phải rồi, nếu gọi sinh tố như tôi mọi ngày, chỉ chăm chú uống vì sợ tan hết đá, cả bọn uống xong là đứng dậy đi tiếp, chọn cà phê để có thời gian chờ đợi, chờ đợi để làm nhiều chuyện. Nếu đời người, cũng có những lúc nhỏ giọt như tách cà phê, ta sống chậm thôi, để làm những chuyện gì nhỉ?

    Nhâm nhi ngụm cà phê đầu tiên, không có đá. Ngọt quá và đắng quá! Tôi bỏ thêm chút đá vào, dịu nhẹ đi hẳn. Ờ thì đó, nếu đời người cũng như ly cà phê, ngọt có, đắng có, cái vị khé khé cả cổ họng cũng có, thì ta cũng có thể làm cho nó khác đi, là cho thêm gia vị khác. Thêm nếm cho ly cà phê, như ta thêm nếm dư vị cho cuộc đời này. Tự dưng nghĩ, đời người do đâu mà có, và ly cà phê như thế nào là do bàn tay con người mà, đúng không? Gọi thêm ly cà phê nguyên chất, nghĩa là không thêm thắt thứ gì cả, để xem có khác gì không? Anh bạn bên cạnh hình như để ý đến tôi, ngạc nhiên bê nguyên cái laptop sang ngồi cùng. Khó chịu thật, vì tôi nghĩ anh ta vô duyên, tự dưng sang ngồi cùng mà không hỏi han gì cả.

- Xin lỗi, đây là chỗ em mà.

- Đâu, anh có thấy tên em ghi lên đây đâu, bàn ghế của chủ quán, vẫn còn thừa ghế mà.

    Tôi quay đi kiếm chỗ nào đó, thật hết sức dị ứng với kiểu người cho rằng mình thú vị, vui tính, rằng thì là con gái rất thích những người vui tính. Sai không còn gì để nói. Tôi định đứng dậy dù tách cà phê đặc biệt của tôi chưa kịp mang ra. Anh ta cười, xin lỗi tôi và mời ngồi lại vì có lí do.

- Xin lỗi cô bé, anh trêu chút xem em thế nào mà nói chuyện tiếp chứ!.

    Cô bé? Bực mình thật, con người rất hay làm đối phương khó chịu để hiểu nhau, hay là để…? Tách cà phê của tôi được mang ra, thôi thì cố ngồi lại. Có vẻ thấy tôi khó chịu, anh ta đứng dậy về bàn mình,và tặng tôi một câu nói: “Ly cà phê này của em cũng không nguyên chất đâu em ạ”. Tôi uống một ngụm, đầu lưỡi thấy có vị đắng ngắt, rồi xuống cổ họng một tí thì hơi mặn, và sau cùng, tôi thấy ngang quá, không thể nào uống tiếp được. Bác tôi thường pha cà phê đen nhưng có thêm chút đường. Tôi vẫn khẳng định mình không phải là tín đồ của cà phê, không biết thưởng thức thế nào, nên chẳng biết một ly cà phê thực sự ra sao nữa.

    Lướt qua facebook, nhỏ bạn để status gây sự chú ý (ít nhất là với tôi): “Nghĩ nhiều làm gì, sống đơn giản cho đời thanh thản”. Tôi chép miệng. Thôi không nghĩ nữa. Chúng ta có thể ví von cuộc đời này với bất cứ thứ gì mà ta nghĩ tới. Cuộc đời có thể nghiệt ngã như dòng chảy của nham thạch, thiêu rụi tất cả; cũng có thể là một đóa hoa hồng của anh chàng thương thầm nhớ trộm; cũng có thể là một ly cà phê ta ngồi nhâm nhi mỗi sáng.

    Nhưng tôi tin, dẫu có ví von thế nào, mỗi chúng ta đều biết cách để mỗi ngày là một niềm vui. Thật đấy!

Sưu Tầm