Đừng

Đừng


Em có nghe thời gian buông những tiếng thở dài
Qua ô cửa nhỏ, đuổi ngày đi
Em có nghe trong những tiếng thầm thì
Ly cà phê nhỏ từng phút dài im lặng
Không bao giờ cảm thấy lòng mặn đắng
Vị ngọt của viên đường vuông

Thành phố hoang mang bỏ lại những nỗi buồn
Quán nhỏ co mình ngắm dòng xe lấp lánh
Quán nhỏ co mình đón niềm riêng rất lạnh
Quán nhỏ co mình đếm giọt cà phê

Em có nghe không, kìa những giọt cà phê
Đang mải miết lăn dài ô cửa kính
Cái giật mình mơ màng trong yên tĩnh
Thấy giọt cà phê sánh đọng mắt tròn nâu
Ôi những giọt cà phê của cảm giác lần đầu
Sao mà còn lâu…. rất lâu đến thế!

>> Cà phê và gió

Sưu Tầm